Cảm cúm mùa hè là khó chịu nhất, vì bị bệnh không bật điều hòa, Hạ Vãn Chi toát hết mồ hôi, ngày hôm sau đầu nặng chân nhẹ, đành nằm liệt giường nghỉ ngơi.
Cả ngày không ra khỏi cửa, đến chập tối mở cửa phòng, giọng mẹ Chu từ dưới lầu vọng lên——
“Nó thật sự coi đây là nhà mình rồi sao? Chưa cưới về mà đã không coi trưởng bối này ra gì, sau này cưới về rồi chẳng phải sẽ vô pháp vô thiên sao!”
“Bà bớt nói vài câu đi được không!” Bố Chu day trán, lòng phiền muộn vô cùng.
“Nói vài câu cũng không được à? Nhà nào con dâu ngủ cả ngày trong phòng không ló mặt ra? Con trai ông mấy ngày nay vì công ty mà bận rộn ngược xuôi, ông cũng không biết thương con trai mình sao!” Mẹ Chu đi đi lại lại vài vòng rồi ngồi xuống, quay người giận dỗi với bố Chu.
“Tôi không thương con trai?” Bố Chu hạ giọng, chỉ tay cãi nhau với mẹ Chu, “Trước kia khi nhà họ Hạ còn huy hoàng, là ai bảo con trai mỗi ngày đều phải đến thăm hỏi người ta? Bây giờ người ta gặp khó khăn, bà xem thái độ của bà kìa! Ông Hạ giao con gái cho chúng ta không phải để nó chịu thiệt ở nhà họ Chu này! Lỡ như họ trở về, bà bảo tôi ăn nói thế nào với người ta…”
Mẹ Chu tức đến đập bàn: “Có thể về thì họ đã về sớm rồi! Ngay cả con gái ruột cũng có thể bỏ rơi, nhà họ Hạ này cả đời này chắc cũng không ngóc đầu lên được!”
“Hạ Vãn Chi bây giờ chính
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-he-diu-dang-dinh-hien/2852384/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.