Sau khi dập đầu tạ ơn, người dân thôn Ngưu Gia hóa thành từng tia sáng trắng, thuần khiết không chút vướng bận, tựa những ngôi sao băng lượn quanh người Lý Doanh, như phủ lên nàng một lớp lụa mỏng thanh khiết. Trong đó, có một tia sáng nhảy đến lòng bàn tay nàng, lưu luyến chạm vào đầu ngón tay. Lý Doanh biết, đó nhất định là Lý Nhi.
Nàng khẽ nói: “Lý Nhi, hãy đi đầu thai đi, kiếp sau hãy làm một trạng nguyên lang nhé.”
Tia sáng trắng lại chạm nhẹ vào đầu ngón tay nàng, tựa hồ như đang gật đầu, sau đó tung mình lên không trung, biến mất không còn dấu vết.
Những tia sáng khác cũng lần lượt biến mất, màn đêm dần trở lại tĩnh lặng. Lý Doanh ngẩng đầu, ánh mắt hướng về Thôi Tuần đang lặng yên trước mặt.
Bên cổ Thôi Tuần, vết thương đã được rắc thuốc, máu tạm thời ngừng chảy, nhưng mỗi khi nói chuyện vẫn còn nhói đau. Hắng nắm dây cương ngựa Khang Cư, giọng khàn khàn: “Lên ngựa chứ?”
Lý Doanh mím môi, cúi đầu nhỏ giọng đáp: “Ta vẫn nên cưỡi ngựa giấy thì hơn.”
Hai người, ai nấy đều mang tâm sự, chẳng ai dám mở lời. Cả hai chỉ lặng lẽ cưỡi ngựa đi qua con đường mòn, bóng đêm bao trùm lấy từng bước chân trầm mặc.
Sương mù dày đặc bao phủ thôn Ngưu Gia đã hoàn toàn tan biến. Con đường dẫn lên núi Vạn Hác giờ đây thông thoáng, không chút trở ngại. Dãy núi Vạn Hác hiểm trở đến cùng cực, chỉ có đoạn đường ở thôn Ngưu Gia là miễn cưỡng có thể đi qua. Qua khỏi núi Vạn Hác, chính là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321666/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.