Đêm khuya tối đen như mực, giơ tay không thấy năm ngón.
Ngọn đèn mượn mệnh vụt tắt, thôn Ngưu Gia vốn yên ả bỗng dưng chuyển mình. Những người dân đang cặm cụi làm lụng ngẩng đầu lên, chỉ thấy cảnh vật trước mắt biến đổi kỳ lạ. Mặt trời gay gắt phút chốc hóa thành mảnh trăng tàn lẩn khuất giữa mây đen, bầu trời trong xanh bỗng trở thành tấm màn đen kín mít. Thôn làng vốn bình yên, đẹp đẽ giờ đây chỉ còn lại những bức tường đổ nát, cỏ dại chen chúc mọc lên giữa khung cảnh hoang tàn.
Người dân bàng hoàng, chưa kịp nhận ra mình đã hóa thành hồn ma. Hai trăm hai mươi người đứng chết trân, kinh hãi nhìn nhau, mãi đến khi bước tới mộ phần nơi đầu thôn, trông thấy bia đá khắc chính tên mình, họ mới bừng tỉnh như kẻ vừa thoát ra khỏi cơn mộng mị.
Thì ra, họ đã chết.
Nhưng… tại sao họ lại chết?
Mọi người chợt nhớ tới bát thánh thủy mà Linh Hư Sơn Nhân đưa.
Họ cũng dần hồi tưởng lại đêm hôm đó khi uống thánh thủy.
Bọn họ chết vào ngày mười bốn tháng ba năm Thái Xương thứ hai mươi. Đêm hôm ấy, họ cam tâm tình nguyện uống cạn bát thánh thủy vì Linh Hư Sơn Nhân nói: chỉ cần uống vào, họ sẽ được lên thiên cung.
Cuộc sống của họ quá đỗi khốn khó, dẫu cày sâu cuốc bẫm quanh năm, thu nhập cũng chỉ loanh quanh vài trăm văn tiền. Số bạc ít ỏi ấy lại phải nộp thuế ruộng, thuế hộ, thuế khẩu cùng vô số sưu cao thuế nặng. Cuối cùng, đến tay họ chẳng còn nổi mười văn,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321668/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.