Trong phủ Thôi, Lý Doanh cũng đã trở về phòng. Chỉ là sau khi trở về, nàng không lập tức nghỉ ngơi lấy ra sợi tóc đen vừa được quấn trên răng lược ban nãy.
Nàng đặt sợi tóc lên lòng bàn tay, mím môi ngắm nhìn thật lâu. Sau đó, nàng chợt tháo búi tóc, suối tóc mượt mà như mây chảy xuống bờ vai. Lý Doanh cầm kéo, cắt lấy vài sợi tóc của mình, rồi dùng dây đỏ quấn tóc của mình cùng tóc của Thôi Tuần lại với nhau, thắt thành một nút. Cuối cùng, nàng đặt cả nút tóc ấy cùng bông hoa tường vi khô mà Thôi Tuần từng tặng trước đó vào túi gấm ngũ sắc.
Sau khi làm xong mọi thứ, gương mặt Lý Doanh đỏ bừng như quả hồng chín, trái tim đập loạn như nai nhỏ nhảy nhót trong lòng ngực. Tâm tư thiếu nữ vừa ngượng ngùng vừa rạo rực, nàng vuốt ve túi gấm, nghĩ ngợi miên man. “Nếu một ngày chàng biết ta vụng trộm kết tóc với chàng, liệu chàng có tức giận không?”
Nghĩ đến cảnh Thôi Tuần nổi giận, nàng lại mở túi gấm, cầm nút tóc định ném đi nhưng rồi không nỡ. Sau mấy lần do dự, cuối cùng nàng vẫn trân trọng đặt lại nút tóc vào túi gấm. Nàng tự nhủ: “Chỉ cần ta giấu thật kỹ, chàng sẽ không phát hiện đâu.”
Vậy thì… cứ giữ lại thôi.
–
Sáng hôm sau, trước phủ của Lư Dụ Dân tại phường Tuyên Dương, Lư Hoài, Thiếu khanh Đại Lý Tự, đã đứng đợi rất lâu. Lư Dụ Dân vô cùng giản dị, chỉ là một tiểu viện đơn sơ, chẳng hề tương xứng với thân phận Thượng thư Tả bộc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321700/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.