Ở nghĩa địa ngoại ô kinh thành, Thịnh A Man mặc tang phục, đầu quấn khăn trắng, khuôn mặt đờ đẫn, quỳ bên mộ phần, châm đốt tiền giấy.
Vài tên đàn ông lực lưỡng chặt bốn cành tre, cắm trước mộ, sau đó phủ một tấm chiếu thô lên bốn góc của cành tre, tạo thành một mái lều đơn giản. Chúng nâng một chiếc quan tài mỏng đặt vào bên trong, sau đó chui ra khỏi lều, tới trước mặt Thịnh A Man, đòi tiền công.
Thịnh A Man thẫn thờ mở túi lấy mấy đồng tiền, lần lượt phát cho từng người. Đến người cuối cùng, hắn cố ý, sờ vào bàn tay mềm mại của nàng một cách thô bạo. Thịnh A Man rút tay về, liếc hắn một cái: “Cút.”
Tên đàn ông kia nổi giận: “Ngươi chỉ là một nhạc cơ trong giáo phường, còn bày đặt làm trinh nữ thanh cao?”
Thịnh A Man không tranh luận: “Cút.”
Tên kia hằn học nói: “Chúng ta thấy ngươi đáng thương mới nhận cái mối làm ăn này, nếu không ai thèm nâng quan tài cho huynh trưởng của ngươi? Hắn là bại tướng bị Thánh nhân ngự bút chỉ đích danh, thậm chí người còn không cho chôn cất. Ngay cả thân thích Thịnh gia cũng chẳng ai chịu động tay!”
Thịnh A Man quỳ trước mộ Thịnh Vân Đình, không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ đốt từng tờ tiền giấy, đôi mắt rưng rưng nhìn ba chữ “Thịnh Vân Đình” khắc trên bia mộ. Tên kia định nói gì thêm, nhưng bị người khác kéo đi: “Thôi bỏ đi, nàng ta thân cô thế cô, không nơi nương tựa, nhìn thật đáng thương, ngươi cũng nên tích chút âm đức.”
Chúng bỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321787/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.