Lý Doanh tỉnh lại từ cơn đau nhói như lửa đốt, phát hiện mình nằm trên nền đá xanh lạnh lẽo. Nàng mơ hồ mở mắt, cố nén cảm giác đau rát như bị thiêu sống, chống tay gượng dậy. Nhưng chỉ vừa động thân, cơn đau nhói xộc lên khiến trước mắt nàng tối sầm. Nàng thở gấp hai tiếng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, nhờ đó mà đầu óc dần thanh tỉnh.
Bốn phía quanh nàng là một vòng bùa chú màu vàng nhạt được viết bằng máu chó mực, trên đó là những văn tự Đạo gia, từng lá bùa bị ghim chặt xuống kẽ đá bằng dao gỗ đào. Máu tươi đỏ thẫm chảy dọc theo bùa, tụ lại ở mũi dao. Màu đen sẫm của gỗ đào hòa cùng sắc đỏ của máu tươi, tỏa ra một thứ ánh sáng âm u quỷ dị.
Lý Doanh lắc lắc đầu, cố xua đi cảm giác choáng váng, chậm rãi đứng dậy. Nhưng ánh mắt nàng bất giác khựng lại.
Hóa ra đây là một nhà lao lớn. Chính giữa gian phòng, một chiếc lồng sắt to lớn giam chặt lấy Thôi Tuần. Hắn nằm bất động bên trong, mắt nhắm nghiền, hàng mi dài rũ xuống, không rõ sống chết. Cần cổ trắng xanh như hạc của hắn bị một xích sắt đen sì, nặng trĩu khóa chặt. Sợi xích uốn lượn, gắn chặt vào một góc lồng giam, trông hắn chẳng khác nào một con ưng gãy cánh, bị vây nhốt, mặc người tùy ý xử trí.
Lý Doanh kinh hãi, vội vàng kêu lên: “Thập Thất lang!” Nàng vừa gọi vừa lao đến bên lồng sắt, định cứu hắn ra.
Nhưng chỉ vừa bước một bước, nàng lập tức cảm thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321854/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.