Sáng hôm sau, Thôi Tuần tiến cung, dâng biểu từ quan.
Thái hậu có phần bất ngờ. Bà biết hắn luôn chấp niệm với vụ án Thiên Uy quân, cũng nhiều lần khuyên hắn buông bỏ. Nhưng suốt ba năm nay, hình tượng của hắn trước mặt bà vẫn luôn là một người nhẫn nhục, khúm núm, chẳng có chút khí tiết. Để giành thêm nhiều quyền lực, bảo hắn quỳ hắn sẽ quỳ, bảo hắn dập đầu hắn liền dập đầu không chút do dự, thậm chí hao tâm tổn tâm trí tìm hiểu sở thích của bà, tìm đủ mọi cách lấy lòng, không có chút dảng vẻ nào của một đệ tử Ngũ tính Thất vọng. Sự nịnh bợ ấy khiến người đời khinh miệt, cười chê hắn là “luyến sủng” của bà. Đối diện lời mỉa mai ấy, hắn chưa từng một lần biện minh.
Vậy mà giờ đây, khi hắn quả quyết xin từ quan, Thái hậu không thể đoán được ý định thực sự của hắn.
Phải nói rằng, dù không ưa thói xu nịnh của hắn nhưng không thể phủ nhận rằng hắn rất giỏi dò đoán Thánh ý, lại có tài năng xuất chúng. Nếu hắn rời đi, bà sẽ mất đi một trợ thủ đắc lực.
Thái hậu thử thăm dò: “Vọng Thư, vụ án Thiên Uy Quân được lật lại, công lao đầu tiên thuộc về ngươi. Ngô muốn thăng ngươi làm Thượng thư bộ Hình, ý ngươi thế nào?”
Chức Thượng thư bộ Hình là chức quan tam phẩm, tốt hơn nhiều so với chức Thiếu khanh Sát Sự Thính chuyên xử lý những việc bí ẩn mờ ám. Nhưng Thôi Tuần lắc đầu: “Bẩm Thái hậu, đại thù đã báo, thần không còn lưu luyến danh lợi quyền
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321859/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.