Trời về khuya, gió lặng, trăng sáng vằng vặc.
Lão y sư tóc bạc từ trong phòng của Thôi Tuần bước ra, nhìn lão bộc câm đang chờ bên ngoài, lắc đầu thở dài: “Thôi Thiếu khanh không cho mỗ động vào y phục của ngài, thì chữa trị thế nào được?”
Lão bộc câm lo lắng khoa tay múa chân, lão y sư lại than: “Ngài ấy bảo có thể tự mình bôi thuốc, liền đuổi mỗ ra. Mỗ đã để lại thuốc trị thương, lão nhân gia, những chuyện khác mỗ cũng đành bất lực.”
Y sư thở dài một hơi rồi quay đi. Lão bộc câm đứng đó, nhìn khe cửa phát ra ánh sáng yếu ớt, ông cũng thở một hơi sâu rồi lắc đầu rời đi.
Cả hai không hề hay biết, dưới khung cửa sổ có một bóng dáng nhỏ nhắn đã đứng đó từ lâu. Người ấy mặc váy hai màu đỏ trắng đan xen, tóc vấn hai bên kiểu vọng tiên, dáng vẻ mong manh. Bóng dáng ấy đứng im, nhìn vào căn phòng qua lớp mành cửa xanh nhạt. Sau một hồi lâu, dường như nàng đã hạ quyết tâm, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Ánh đèn leo lét chập chờn, Thôi Tuần nằm sấp trên giường, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi thấm đẫm mái tóc đen. Vài lọn tóc dính bết lên má, quan phục trên lưng hắn rách nát, những mảnh vải đã lẫn vào vết thương đẫm máu, trông cực kỳ đáng sợ. Hắn nhắm chặt mắt, nếu không phải còn nghe được hơi thở yếu ớt, hẳn Lý Doanh đã nghĩ rằng hắn mất mạng rồi.
Nàng ngồi xuống bên mép giường, cảnh tượng máu me trước mắt khiến nàng hơi chóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321873/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.