Trong điện Lân Đức, Thái hậu đã an tọa trên ghế cao. Dù đã ngoài sáu mươi, tóc bà vẫn đen như suối, lông mày thanh thoát, hàm răng trắng sáng, nhìn không khác gì một mỹ phụ mới khoảng bốn mươi tuổi. Gần đây, Thái hậu mang bệnh, nói rằng sẽ không tham dự tiệc đón giao thừa, nhưng đến giữa buổi tiệc, bà vẫn gượng dậy tham dự. Quần thần đoán rằng, bà vẫn chưa muốn từ bỏ quyền lực trong tay, dù rằng Thánh nhân đã tự chấp chính được mấy năm thì vẫn bị bà tìm cách thao túng.
Thôi Tuần cũng đến ngồi vào ghế của mình, tư thế ngay ngắn và nghiêm chỉnh. Các đại thần xung quanh thấy hắn đến đều ngừng trò chuyện, ánh mắt không giấu nổi sự khinh bỉ. Thậm chí, có người còn dịch ghế sang bên, thể hiện rõ sự khinh miệt đối với Thôi Tuần.
Thôi Tuần cũng không thèm để ý, thong thả gắp một miếng cá nhỏ, chậm rãi nhai. Ngón tay của hắn thon dài, đẹp đẽ, tư thái vô cùng tao nhã, khiến người khác nhìn vào đều thấy hắn không hổ danh là con trai họ Thôi ở Bác Lăng, một trong những gia tộc danh giá bậc nhất thiên hạ. Nhưng ai mà ngờ được, vị lang quân với dáng vẻ thanh tao, nhã nhặn này lại là một kẻ gian trá, tàn bạo, từng gây ra vô số án oan?
Thái hậu dường như liếc nhìn về phía Thôi Tuần, sau đó thì thầm vài lời với một tên nội thị. Chỉ trong chốc lát, nội thị liền bưng một bát canh thịt dê hoàng kỳ đến, đặt lên bàn trước mặt Thôi Tuần: “Thái hậu nói Thôi Thiếu khanh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/1321914/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.