Đứa trẻ có nhũ danh Minh Nguyệt Châu ấy được Hoàng đế ban tên là Lý Doanh, phong hiệu công chúa Vĩnh An, nhận đất phong tại quận Quảng Lăng, sủng ái vô ngần.
Trước kia, Khương Linh Diệp vẫn cho rằng mình không phải người thích trẻ con. Nàng không giống a tỷ của mình, mỗi khi nhìn thấy những đứa bé đáng yêu đều không nhịn được mà trêu đùa đôi chút. Nàng không thích như vậy. Nàng mong muốn có một đứa con vì điều đó có thể giúp ích cho con đường thăng tiến của nàng, ngoài ra không còn ý niệm nào khác.
Thế nhưng, mọi thứ đã thay đổi từ khi nàng hoài thai Lý Doanh, đến lúc hạ sinh con bé, tâm tư nàng lại càng đổi khác. Lý Doanh vô cùng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, ban đêm rất ít quấy khóc, để nàng có thể ngủ một giấc trọn vẹn. Mỗi khi trông thấy Khương Linh Diệp và Hoàng đế, cô bé đều nhoẻn miệng cười, còn biết giơ đôi tay bé xíu đòi bế, như thể từ trong tiềm thức đã biết bọn họ chính là a nương, a gia của mình, thông minh đến lạ thường.
Bởi vậy, làm sao Khương Linh Diệp có thể không thương yêu Lý Doanh đến tận xương tủy? Giờ đây, dù có phải dùng mạng mình để đổi lấy mạng con bé, nàng cũng chẳng hề do dự.
Sự cưng chiều Hoàng đế dành cho Lý Doanh cũng vượt xa tất thảy những hoàng tử, công chúa khác. Năm Lý Doanh tròn ba tuổi, trong cung có lần tổ chức xem Na Hí. [1] Nhạc sư mang mặt nạ quỷ quái nhảy múa trước mặt Hoàng đế. Ban đầu, Lý Doanh vẫn ngồi trong lòng Hoàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/2099844/chuong-179.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.