Hoàng đế muốn Khương Linh Diệp thử tin tưởng hắn, nhưng nàng hồi lâu vẫn không thể lấy lại tinh thần. Liên tiếp mấy đêm liền, nàng trằn trọc không sao chợp mắt nổi.
Nàng không thể nói rõ trong lòng mình là cảm giác gì, hoảng sợ, mong chờ hay bất an? Đến canh ba, nàng thường nghiêng người, mở to mắt nhìn khuôn mặt khi ngủ của Hoàng đế, cứ nhìn như thế đến tận canh năm.
Nàng thừa nhận, bản thân quả thực đã động lòng với hắn. Một người đàn ông trẻ tuổi, tuấn lãng, thông minh, văn võ song toàn, lại còn nắm trong tay quyền lực chí cao vô thượng, rất khó để nữ nhân không động lòng. Huống hồ, tính khí của Hoàng đế cũng không tệ, hắn chưa từng tùy ý giết hại hạ nhân, trong chuyện phòng the, trừ lần thô bạo trong rừng phù dung, thì từ đó về sau, hắn vẫn luôn nhẹ nhàng. Một trượng phu như vậy, thật dễ khiến nữ nhân sa vào lưới tình.
Thế nhưng, Khương Linh Diệp hiểu rõ, nàng vào cung là vì quyền thế, địa vị, là để thay đổi vận mệnh của chính mình, chứ không phải để yêu một người đàn ông. Bao nhiêu bài học từ những phi tần trong sử sách khiến nàng không dám giao trọn con tim cho Hoàng đế. Nàng sợ bản thân yêu lầm người, cuối cùng chỉ có thể nhận lấy kết cục thê lương.
Vậy nên, dù biết mình đã động lòng, nàng vẫn ra sức kiềm chế thứ tình cảm ấy.
Trong sự giằng xé ấy, nàng mang thai.
–
Khương Linh Diệp vui mừng xen lẫn kinh ngạc. Nàng lén gọi ngự y đến xem mạch không lâu sau
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dem-trang-nam-thu-ba-muoi-van-huong-thanh-ninh/2099845/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.