Lục Diên nhìn Quyền Cảnh Ân uống hai ngụm trà chanh Yakult, trên môi dính chút vết sữa, ánh mắt cậu trở nên sâu thẳm, nhưng lại che giấu cực kỳ khéo léo.
Dù là Alpha, Quyền Cảnh Ân lại có vẻ ngoài chẳng hề mang tính công kích, đôi mắt hạnh nhân ngây thơ, trong trẻo, như thể chẳng điều gì trên đời có thể làm vấy bẩn anh, khi cười lộ ra răng nanh nhỏ, vừa hồn nhiên, sạch sẽ, lại ấm áp.
Lục Diên khẽ l**m khóe môi, vị trà nhàn nhạt lan tỏa trên đầu lưỡi.
Tín tức tố của Quyền Cảnh Ân là mùi trà trắng…
Tay cậu dè dặt lần mò phía dưới, Lục Diên cố ý móc lấy ngón tay của Quyền Cảnh Ân, nhưng đúng lúc này—
Cửa lớp Một bị ai đó đá mạnh một cái, trong lớp lập tức im phăng phắc, mọi người đồng loạt nhìn ra cửa.
“Vừa nãy thằng nào dám đưa trà trái cây cho Omega của tôi?!”
Lục Diên rút tay lại, ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên u ám, thoáng qua chút khó chịu, nhưng ngay sau đó lại che giấu, như chưa từng xảy ra, cậu bình thản uống trà sữa, giả vờ bị giật mình, cùng mọi người ngẩng đầu nhìn về phía tiếng động.
Quyền Cảnh Ân: “…”
Nhưng anh còn chưa kịp nói gì, giáo viên Địa lý đã bước vào, thậm chí còn lườm tên nam sinh kia một cái, “Tôi nhớ cậu hình như là lớp Bốn—”
Giáo viên Địa lý chưa nói hết, tên nam sinh kia như chuột thấy mèo, chạy biến mất dạng.
Giáo viên Địa lý là một cô giáo Omega trẻ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/di-vao-trai-tim-em-ha-hanh-quyen/2841032/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.