Hạ Vũ Thụy lái xe như bay về.
Trên đường đi, cha dượng không có nói một câu nào với cậu. Chưa từng bị đối xử lạnh lùng như vậy, Hạ Vũ Thụy trong lòng sợ hãi cực kì. Mấy lần thử mở miệng, lại bị biểu hiện lạnh lùng cực điểm làm cho sợ đến không nói nổi.
Làm sao bây giờ? Xem ra dượng giận thật rồi. Ai… Đừng sợ, cứ lên giường rồi thì làm nũng dượng một chút, dượng nhất định sẽ tha thứ mà.
Hạ Vũ Thụy trong lòng tính toán.
Hai người trên đường không nói gì, về đến nhà, những tưởng người kia muốn lên tầng trên, ngược lại anh ta lại chui vào phòng khách.
Hạ Vũ Thụy kinh hãi, lao lên giữ chặt tay anh ta. “Dượng, dượng muốn đi đâu?”
“Tôi không ngủ với người lạ. Buông ra!” Hạ Mặc Lâm không thèm liếc, hất mạnh tay cậu ta.
Hạ Vũ Thụy ngây người. “Dượng đang nói gì vậy…? Con không phải người lạ, con là Thụy Thụy, là cục cưng của dượng mà! Con không phải người lạ!”
“Là cậu!” Hạ Mặc Lâm kích động quay đầu, hai mắt đỏ ngầu sau cặp kính, oán hận nhìn cậu ta, “Tôi không biết cậu! Tôi không biết ai là Hạ đường chủ!”
Anh ta đã bị lừa một cách thảm hại. Anh ta vốn nghĩ mình hiểu hết đứa nhỏ này, hoàn toàn có được nó, nhưng hoá ra… Vẫn còn một mặt anh ta không biết tới.
Hạ Mặc Lâm, ngay cả đứa nhỏ của mình ngươi còn không biết nó làm gì bên ngoài, thì ngươi đúng là một người cha vứt đi!
…Cũng là đã yêu sai người rồi.
Hạ Mặc Lâm đột nhiên chán nản. “Có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/diem-mat-anh-tuc/552183/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.