Dừa biến dị cao gần ba mươi mét, trái dừa xanh mơn mởn giắt trên ngọn cây, từng quả chen chúc sát rạt nhau, xem chừng có ít nhất hai, ba chục trái.
Linh dương đực dừng chân dưới gốc cây, Diệp An nhảy xuống, đi quanh cây dừa một vòng, mới nhận ra là không có dụng cụ thích hợp thì rất khó để trèo lên cây cao như vậy. Sau khi biến dị, vỏ cây dừa có chi chít sẹo đỏ* nhọn hoắt, nếu không dùng bất kỳ phương pháp bảo vệ nào mà cứ thế trèo lên, chẳng biết sẽ bị cứa cho mấy vết nữa.
*sẹo dừa là vết sẹo lá dừa rụng để lại, người ta thường dùng số lượng sẹo trên thân cây dừa để kiểm tra điều kiện sinh trưởng cũng như sự phát triển của từng cây dừa
Hết cách rồi, đành phải tìm cách chặt cây thôi.
Trái dừa ăn được, mà thân cây và tàu lá cũng có thể dựng thành chỗ trú ẩn. Một thân một mình ở nơi xa lạ, không có bất kỳ thứ gì để bảo vệ bản thân, đến tối sẽ rất nguy hiểm
Diệp An nhặt đoản đao bị sừng linh dương làm gãy, một tay cầm chuôi đao, tay còn lại đè lên sống đao, chọn một chỗ, bắt đầu gọt vỏ cây dừa theo hướng từ trên xuống dưới.
Vỏ cây rất cứng, Diệp An cắt liên tục mấy cái cũng chỉ đục thủng được một lỗ. Chất nhựa trắng chảy ra từ lưỡi đao, dọc theo sẹo dừa trên thân, tạo thành một dòng nước nhỏ ngoằn ngoèo, thoang thoảng hương thơm ngọt thanh.
Không rõ thứ này có thể ăn được hay không nên Diệp An không đụng tới, mặc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/diep-an/1072912/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.