Diệp An rót đầy nước vào gáo dừa, mang về cất trong chỗ trú ẩn xong thì cầm đoản đao vọt nhọn một cuống lá dừa, nửa trên dùng vỏ cây đầy sẹo quấn lại, rồi dùng nửa thanh đao bị gãy cột lại bên trên bằng gân cá, chế thành một cây giáo đơn giản.
Chuẩn bị xong, cậu ra hiệu linh dương có thể rời đi.
Màn đêm sắp buông xuống, trong đàn linh dương còn có con non, tiếp tục ở lại đây cũng không an toàn.
Cảm nhận được ý tốt của Diệp An, linh dương đực lắc cổ mấy cái, cọ mũi lên người cậu, rồi xoay đầu dẫn bầy linh dương rời khỏi, biến mất khỏi tầm nhìn của cậu.
Nhìn đàn linh dương đã khuất bóng, Diệp An mau chóng vực dậy tinh thần, cầm đoản đao, giáo và dây thừng được chế từ vỏ cây, nhân lúc thú biến dị còn chưa tới hết thì lẹ làng núp kỹ dưới thác nước.
Tình cờ là dưới dòng nước chảy xiết có một tảng đá lớn, phần lộ ra trên mặt nước có hình tam giác, nửa còn lại chìm trong đầm nước, bề mặt phủ đầy rêu, còn có cả ốc biến dị bám trên đó, vừa hay che khuất được cơ thể cậu.
Ra đằng sau tảng đá, Diệp An cột dây thừng mấy vòng quanh eo, đặt ngọn giáo lên trên tảng đá, tay phải cầm chắc đoản đao, ngâm nửa chân trong nước, cẩn thận cúi mình, thu cảm xúc lại, tựa hết người lên tảng đá như thể đã hòa thành một với nó.
Thời gian chậm rãi trôi qua, mặt trời dần dần lặn về hướng tây, bên dưới thác nước không còn nóng hầm hập như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/diep-an/281762/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.