Lúc này Minh Trạc đã cởi áo vest, tay áo sơ mi trắng được xắn lên, để lộ một đoạn cánh tay, đường nét cơ bắp cân đối và mềm mại, trông anh thoải mái hơn so với lúc trước.
Dáng người cao ráo, bờ vai rộng, tỷ lệ eo hông cũng hoàn hảo, quần áo mặc trên người anh như một tác phẩm nghệ thuật.
Nhìn lên trên, anh còn cởi hai cúc áo sơ mi.
Yết hầu vốn bị che khuất giờ đã hoàn toàn lộ ra trước mắt, như một thứ quả chín mọng, gợi cảm và quyến rũ, khiến người ta không nhịn được muốn hái xuống thưởng thức.
Quả không hổ là người đàn ông khiến Văn Đàn muốn cởi áo vest ngay từ lần gặp đầu tiên.
Văn Đàn lặng lẽ thu hồi ánh mắt, giọng điệu có chút lạnh nhạt: “Cảm ơn lời nhắc nhở của vị tiên sinh tốt bụng mà tôi không quen biết.”
Nhưng chân cô vẫn không hề nhúc nhích.
Minh Trạc cảm nhận được sự xa cách của cô, phủi tàn thuốc, nhếch mép không nói gì nữa.
Hai phút sau, điện thoại của Văn Đàn vang lên, túi xách vẫn còn ướt, cô cầm một tay khá khó khăn, vừa nghe máy vừa tiện tay đặt nó lên giá để ô bên cạnh.
Giọng chị Mạch vang lên: “Chị mới thấy trời đang mưa, em xuống hầm để xe đi, đừng để váy bẩn.”
Những thứ này đều là đồ mượn, phải trả lại.
Văn Đàn: “Vâng.”
Cô cất điện thoại, xoay người rời đi.
Nhưng vừa đi được vài bước, giọng nói thờ ơ của người đàn ông vang lên: “Cô quên đồ gia truyền rồi.”
Văn Đàn: “…”
…
Về đến nhà, Văn Đàn ném
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729744/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.