Nhịp tim Văn Đàn bất giác đập nhanh hơn, cô bình tĩnh che ô, giơ sang phía anh: “Nếu không có thầy Minh nhắc nhở, tôi đã bỏ lỡ bữa sáng rồi.”
Minh Trạc cởi găng tay ném lên lan can gỗ bên cạnh, cứ như vậy nhìn cô.
Văn Đàn ít nhiều cũng cảm thấy bối rối khi bị anh nhìn như vậy. Mặc dù cô khá tự tin về ngoại hình của mình, nhưng hai ngày nay cơ thể không được khỏe, trạng thái cũng không tốt lắm.
Cô né tránh ánh mắt, đưa cán ô cho anh: “Thầy Minh cầm đi, tôi về trước đây.”
Văn Đàn vừa định quay người thì cánh tay đã bị người ta nắm lấy, giọng nói của Minh Trạc vang lên: “Về nghỉ ngơi cho khỏe, đừng ngồi ngoài gió nữa. Nếu cô thực sự bị cảm, say độ cao sẽ càng nghiêm trọng hơn.”
Minh Trạc nói xong, lại đặt ô vào tay cô, quay người bước vào màn mưa.
Dáng người anh cao ráo, lạnh lùng, mảnh khảnh.
Văn Đàn nhìn bóng lưng anh, mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại nuốt xuống.
Người gì đâu, đẹp trai như vậy làm gì chứ.
Văn Đàn đến quầy lễ tân lấy nước. Hôm qua đã được một bài học, cô chỉ lấy một nửa nước nóng, rồi về phòng uống thuốc, chui vào chăn ngủ bù.
Đến khi Văn Đàn tỉnh dậy, đã là ba giờ chiều.
Cô vươn vai, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Văn Đàn kéo rèm cửa sổ, bầu trời bên ngoài vẫn mù mịt, nhưng mưa dường như đã tạnh.
Không biết có phải vì vừa ngủ dậy hay không, Văn Đàn cảm thấy lạnh hơn so với buổi sáng.
Cô khoác khăn choàng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729769/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.