Minh Trạc vừa tắm xong đi ra thì nghe thấy tiếng chuông cửa.
Anh tiện tay ném khăn tắm lên ghế sofa, sải bước dài đi tới.
Văn Đàn đã thay quần áo, đứng bên ngoài, đưa lọ thuốc trong tay ra: “Chị Thu bảo em đưa cho anh.”
Minh Trạc dựa vào khung cửa, thong thả nói: “Ngoài cái này ra, không còn gì khác sao?”
Tóc anh lau còn chưa khô, buông rũ xuống trán, vẫn còn nhỏ nước.
Văn Đàn nhìn mà khí huyết dâng trào, cô nhìn sang chỗ khác, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cái gì khác?”
Minh Trạc nhìn cô, nói từng chữ một: “Thù lao của anh hôm nay, em định trả như thế nào?”
Văn Đàn ấp úng: “Em hỏi chị ấy…”
Còn chưa nói xong chữ cuối cùng, cổ tay cô đã bị nắm lấy kéo về phía trước.
Văn Đàn rơi vào vòng tay quen thuộc vừa ấm áp vừa ẩm ướt, đồng thời cánh cửa phía sau cũng bị đóng lại.
Giọng nói của Minh Trạc vang lên trên đỉnh đầu, trầm thấp và quyến rũ: “Bôi thuốc cho anh, được không?”
Văn Đàn không thể từ chối: “… Được.”
Anh buông cô ra, xoay người đi vào trong, hai tay nắm lấy vạt áo thun xốc lên, gần như chỉ trong một giây đã cởi ra.
Mắt Văn Đàn chớp liên hồi, ánh mắt nhất thời không biết nhìn đi đâu.
Nhìn chằm chằm thì quá kích thích, nhìn chỗ khác lại có vẻ quá cố ý.
Cô đi theo Minh Trạc, ngồi xuống ghế sofa, hơi nghiêng người, xịt thuốc trong tay lên vai anh, nhẹ nhàng xoa bóp.
Văn Đàn không khỏi nhớ đến lần trước khi cô bị bong gân ở đoàn phim, anh đã
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729891/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.