Lần trước Văn Đàn nói anh rất hiểu những chuyện trên thương trường, anh còn đáp lại là “một chút”.
Cô thật ngốc khi lại tin vào điều đó.
Những chuyện này quá đỗi quen thuộc trong môi trường trưởng thành của Minh Trạc, từ nhỏ anh đã thấm nhuần những điều đó từ Minh Ứng Chương, không cần học cũng đã vượt trội hơn chín mươi chín phần trăm người khác.
Về đến khách sạn, Văn Đàn tắm xong vừa định đi ngủ thì bị Minh Trạc ôm vào lòng, nghiên cứu cách cài trâm ngọc.
Nghiên cứu đến cuối cùng, trên người cô ngoại trừ chiếc trâm ngọc kia ra, chẳng còn lại gì cả.
Minh Trạc đỡ lấy eo cô, chậm rãi giúp cô cài lại chiếc trâm ngọc bị lệch vào mái tóc đen óng.
Văn Đàn tựa vào vai anh, hơi thở ấm áp phả ra.
Minh Trạc nói: “Chiều mai anh còn phải đến thăm bà, trưa là phải đi rồi.”
Văn Đàn không nói nên lời, chỉ khẽ “ừ” một tiếng.
Minh Trạc tiếp tục: “Em cần thứ gì, tuần sau anh mang qua cho em.”
“Không cần… ở đây cái gì cũng mua được.” Hơi thở Văn Đàn không ổn định, “Anh đi đi về về như vậy, có thấy mệt không?”
“Mệt?” Minh Trạc khẽ siết mạnh bàn tay đang đỡ eo cô, như đang trả lời, “Không mệt.”
Văn Đàn: “…”
Khi nằm trên giường, Văn Đàn nắm lấy tay Minh Trạc, nhìn chuỗi hạt đàn hương trên cổ tay anh, nhỏ giọng hỏi: “Lúc nào anh cũng đeo nó sao?”
Minh Trạc đáp: “Em tặng mà.”
Giọng Văn Đàn có chút tự trách: “Nhưng chiếc vòng tay anh tặng em, em lại không thường xuyên đeo.”
Cô tham gia
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729905/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.