Giám đốc Tưởng cùng chị Mạch đến phòng kỹ thuật của nhà hàng, bảo họ xóa đoạn camera giám sát hành lang tầng hai trong vòng nửa tiếng vừa qua.
Nhân viên kỹ thuật đáp: “Xin lỗi, khách hàng không có quyền xóa camera giám sát, trừ khi có quy trình liên quan.”
Chị Mạch tiến lên, đưa danh thiếp của mình: “Tôi là người của Giải trí Sáng Mỹ, sếp của chúng tôi là bạn của sếp các anh, đoạn camera vừa rồi có liên quan đến bí mật thương mại, xin anh giúp đỡ xử lý.”
Nhân viên kỹ thuật nghe chị ta nói vậy thì lộ vẻ khó xử, bản thân cũng không dám chịu trách nhiệm, ngập ngừng một lát rồi nói: “Vậy tôi xin phép gọi điện thoại cho quản lý của chúng tôi.”
Chị Mạch liếc nhìn đồng hồ: “Vậy làm phiền anh hãy nhanh một chút, chúng tôi còn có việc.”
Nhân viên kỹ thuật nhấc điện thoại lên gọi cho quản lý, trình bày sự việc.
Ngay sau đó, anh ta nói: “Quản lý của chúng tôi nói anh ấy sẽ đến ngay, hai vị vui lòng chờ một lát.”
Giám đốc Tưởng nhíu mày: “Chỉ là một đoạn video giám sát thôi mà, đâu phải thứ gì quan trọng, còn phải mất bao lâu nữa?”
Thái độ chị Mạch vẫn khá hòa nhã: “Hay là để tôi gọi cho sếp của các anh?”
Nhân viên kỹ thuật đáp: “Xin chị đừng làm khó tôi, quản lý của chúng tôi nhiều nhất sẽ đến trong vài phút nữa, rất nhanh thôi.”
Chị Mạch nói: “Hay là thế này đi, anh cứ trích xuất đoạn camera đó ra trước, quản lý của các anh đến rồi có thể xóa ngay, cũng không cần
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-bay-scandal-bac-phong-vi-mien/2729904/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.