Sùng Cương có thể tưởng tượng được rằng Lâm Vân sẽ chết lặng vì cái giá này.
‘775 vạn? Cũng được, không đắt.
” Lâm Vân hờ hững xua tay, như không để ý đến chút tiền này.
“Cũng được, không đắt? Phốc!” Mấy người bán hàng bên cạnh lại che miệng cười khúc khích.
Sùng Cương cũng giễu cợt nói: “Lâm Vân, cậu rốt cuộc có hiểu là 755 vạn là một con số lớn như thế nào không?”
“Đương nhiên biết, chỉ là một chút tiền vặt mà thôi.
” Lâm Vân không đồng ý.
“Cái gì? Chút tiền? Ha ha!”
Vài người bán hàng đang đứng hóng hớt, cũng như Sùng Cương, cuối cùng cũng không
thể nhịn được mà cười ha ha.
Một thằng nhóc mặc đồ chợ mà nói bảy tám triệu là số tiền nhỏ? Họ cảm thấy đây đúng là một trò đùa lớn.
Sùng Cương cuối cùng không thể chịu đựng được nữa.
“Lâm Vân, tôi nói cậu đúng là giả bộ hay thiệt, đúng không? Cậu nói đây là chút tiền nhỏ thôi đúng không? Được rồi, nếu có năng lực, cậu lấy tiền ra đây! Nếu như cậu có thể lấy ra được nhiều tiền như vậy, tôi liền ăn một tấn phân!”
Trùng Cương cười trong lòng, tôi xem cậu giả bộ như thế nào nữa?
“Đúng vậy, có bản lãnh thì lấy ra coi!” Các nhân viên khác bán hàng cũng nhao nhao hùa vào.
Sao Lâm Vân có thể không biết suy nghĩ trong lòng Trùng Cương?
“ở đây có thể quẹt thẻ không?”
Lâm Vân trực tiếp lấy thẻ ngân hàng trong túi ra.
“Đây là… thẻ bạch kim?”
Khi Lâm Vân lấy thẻ ra, một số nhân viên bán hàng có mặt không khỏi cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dinh-cap-than-hao/355529/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.