Ánh mắt Lục Châu lướt qua người bọn họ.
Ban nãy bị hắn đánh một chưởng, bọn họ rất đau đớn.Muốn đứng lên cũng thấy gian nan.Tiểu Diên Nhi cực kỳ hiểu chuyện, nàng chạy tới đỡ Lục Châu, khi Lục Châu đứng vững nàng mới nép qua một bên.Lục Châu đứng chắp tay sau lưng, không nhìn bọn họ mà đi đến bên rìa lương đình đứng nhìn dãy núi phía xa.Sương mù trôi nổi lượn lờ trong không trung.Không có tầng bình chướng, Kim Đình Sơn mang thêm chút sắc thái thần bí.“Lão tam.”“Có đồ nhi.” Đoan Mộc Sinh run lên, đầu cúi thấp.“Ngươi xếp hạng bao nhiêu trên Hắc Bảng?”“Chuyện này… đồ nhi xếp hạng mười tám.”“Còn lão tứ?”“Đồ nhi… không bằng sư huynh, xếp hạng hai mươi lăm.”Chiêu Nguyệt không đợi sư phụ mở lời đã đáp.
“Đồ nhi may mắn được xếp hạng hai mươi tám.”“May mắn?”Giọng Lục Châu trở nên nghiêm túc.
“Đúng là đồ nhi ngoan của vi sư… Từ khi nào mà chuyện có mặt trên Hắc Bảng lại đáng khoe khoang như vậy? Mặt mũi của vi sư đều bị các ngươi làm mất hết!”“Đồ nhi biết sai!” Trong lòng Chiêu Nguyệt run lên.Mới giáo huấn được hai câu, Lục Châu chợt nhớ tới lời Tiểu Diên Nhi, chẳng phải chính mình đang đứng đầu Hắc Bảng hay sao? Mặt mũi mình bị mình đánh mất trước tiên chứ ai…Xấu hổ.Mặc kệ, đâm lao đành phải theo lao.“Nếu đã biết sai… thì phải sửa đổi.” Lục Châu thản nhiên nói.Sửa đổi?Sửa như thế nào?Ba người đưa mắt nhìn nhau.Bọn họ tự nhận mình đều đi theo con đường của sư phụ, tất cả phong cách hành sự của họ đều là học của sư phụ chứ đâu!“Từ nay về sau, các
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853042/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.