Hơn mười tên tu hành giả lăng không mà đứng, từ trên cao nhìn xuống.Mộ Dung Hải thấy tình thế không ổn liền lùi lại một bước, hai mắt trừng to như trâu, ấp úng nói: “Lão, lão tiên sinh… tất cả đều là cường giả Phạn Hải cảnh bát mạch… cái này, cái này….”Đã sớm nói đây là cái bẫy mà!Giờ thì tốt rồi.“Ừm.” Lục Châu gật gật đầu, chỉ ừm một tiếng.Hả?Mộ Dung Hải muốn khóc, đến lúc này rồi còn ừm cái gì?Mộ Dung gia của hắn chỉ là thương gia bình thường, tuy trong chuyện kinh doanh là cá gặp nước, nhưng trong mắt tu hành giả bọn hắn chẳng khác gì sâu kiến.
Đó là hai thế giới hoàn toàn khác biệt, ngoài sợ hãi ra hắn còn có thể làm gì?Bản thân hắn cũng chỉ là Thông Huyền cảnh ngũ khiếu mà thôi.
Loại cảnh giới này trước mặt Phạn Hải cảnh ngay cả tư cách đứng thẳng còn không có.“Lão tiên sinh, chúng ta trốn đi!”Mộ Dung Hải đề nghị.Tiểu Diên Nhi cũng là cường giả Phạn Hải cảnh bát mạch, nếu để một mình nàng ngăn chặn đám người tu hành này thì bọn họ còn có cơ hội chạy thoát.Nhưng mà…Lục Châu tỏ vẻ lạnh nhạt như thể không nghe thấy lời Mộ Dung Hải, toàn bộ lực chú ý của hắn đều dồn vào trận thế phía trước.Điên.Nhất định là điên rồi.Tiểu Diên Nhi không hề sợ hãi mà còn vô cùng hăng hái nhìn hết một lượt, nàng một tay chống hông, một tay đếm:“Một, hai, ba…”“Bốn, năm…”Lúc này rồi còn đếm?Đám tu hành giả nhíu mày.Người cầm đầu tức giận nói: “Bọn ta chưa từng giết hạng người vô danh.
Xưng tên đi.”Tiểu Diên Nhi đếm xong
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853066/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.