Chiêu Nguyệt nhẹ giọng cười một tiếng: “Tu vi của lão bát mà cũng dám tự xưng là Tà Vương? Hắn không thấy ngại à?”Trong số chín tên đồ đệ, tu vi của lão bát chỉ mạnh hơn Tiểu Diên Nhi một chút, nhưng vì Tiểu Diên Nhi nhập môn muộn nhất, thời gian tu hành lại chỉ mới năm năm.
Chỉ cần một thời gian ngắn nữa, Tiểu Diên Nhi chắc chắn sẽ vượt mặt hắn.Vừa nghe đến việc kẻ ngốc nghếch như lão bát cũng có thể tự xưng là Tà Vương, Chiêu Nguyệt đương nhiên thấy buồn cười.Diệp Thiên Tâm lại nói: “Không phải do lão bát quá yếu, mà là vì lão già kia… quá mạnh.”Người ngoài chỉ biết lão ma đầu qua những “thành tích vĩ đại” hắn từng làm.Chỉ có những tên đồ đệ này mới hiểu rõ nhất cảm giác khi ở bên cạnh lão là như thế nào.--------------Cả nhà Từ gia sau khi được cứu đều quỳ rạp xuống tạ ơn Lục Châu.Lục Châu cũng thuận lợi thu hoạch được điểm công đức do hơn một trăm người thành kính quỳ lạy.Tiểu Diên Nhi và mẫu thân Từ Thường Thị nhận nhau, hưng phấn không thôi.Tiếc là không kịp hàn huyên, Lục Châu đã bảo Tiểu Diên Nhi đưa tộc nhân trở về nhà an toàn.Bọn họ còn phải tiếp tục đi cứu người.Phụ thân Tiểu Diên Nhi vẫn đang ở trong tay một tu hành giả cường đại nào đó.Trải qua trận chiến ngắn ngủi ở Thanh Dương Sơn, Mộ Dung Hải lại lần nữa nhận thức nha đầu Tiểu Diên Nhi này.“Lão tiên sinh, tôn nữ của người là tu hành giả trẻ tuổi nhất mà ta biết đạt tới cảnh giới Phạn Hải cảnh bát mạch.
Không đến ba
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2853067/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.