Bên ngoài đại điện Ma Thiên Các.
Lãnh La, Phan Ly Thiên, Hoa Vô Đạo đứng ở phía trước, Đoan Mộc Sinh và Tiểu Diên Nhi đứng hai bên trái phải, toàn bộ những người còn lại đứng ở phía sau.
Cỗ quan tài lơ lửng trước mặt tất cả mọi người. Hai bên lâm vào thế giằng co.
Tận mắt nhìn thấy cỗ quan tài, Lãnh La và Phan Ly Thiên đưa mắt nhìn nhau, âm thầm lắc đầu. Thế giới này đúng là không thiếu cái lạ.
Tuy bọn hắn đều là lão tiền bối kiến thức rộng rãi nhưng cũng là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh này.
Ha ha, một cỗ quan tài bay tới tìm ta… Mẹ nó ngươi có tin không?
Trầm mặc một lúc lâu, quan tài mới phát ra tiếng nói: “Cơ huynh đâu?”
Lãnh La thản nhiên đáp: “Các chủ hiện đang bế quan.”
Đều là lão hồ ly sống đến từng tuổi này, ai nấy đều biết bụng dạ đối phương nghĩ gì. Lúc này mà chơi chiêu trò thì chẳng qua cũng chỉ là hạ sách, không có ý nghĩa gì, chẳng thà thẳng thắn thành thật với nhau.
“Bế quan?” Thanh âm Cung Nguyên Đô có vẻ nghi hoặc.
“Sau khi trở về từ Kiếm Khư, Các chủ đã bế quan cho đến tận hôm nay. Ngươi không tin sao?” Phan Ly Thiên nói.
Cỗ quan tài khẽ rung động, chung quanh quan tài xuất hiện nguyên khí ba động rất rõ ràng.
Ngay sau đó, những nguyên khí này đột nhiên biến mất.
Quan tài bay đến lơ lửng trước
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855710/chuong-319.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.