“Vô kiếm thắng hữu kiếm, chỉ cần trong lòng muốn thì thiên địa vạn vật đều có thể được xem là kiếm. Vật thể vô tâm, tâm bởi con người.”
Lục Châu nhìn Ngu Thượng Nhung chằm chằm không chớp mắt, khẽ nâng tay phải lên.
Ở giữa ngón trỏ và ngón giữa của Lục Châu ngưng kết ra một đạo kiếm cương. Đột nhiên, kiếm cương từ một biến thành hai, hai biến thành bốn, bốn biến thành tám…
Một cơn gió thổi qua, gốc cây đại thụ phía trước cửa động diện bích khẽ rung nhẹ, lá cây ồ ạt rụng xuống.
Vù vù!
Từng mảnh lá cây sắc nhọn cắm phập xuống đất.
Nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó.
Mọi người bỗng cảm giác được cơn gió vừa thổi rụng lá cây đột nhiên trở nên sắc bén như dao, gió lướt qua mặt đau rát.
Cũng may bọn họ đều là tu hành giả đã luyện qua Thối Thể trọng nên có thể chống cự được lực lượng yếu ớt này. Nhưng ví dụ của Các chủ đã khiến bọn họ minh bạch cái gì gọi là vô kiếm thắng hữu kiếm.
Tuy đã hiểu được đạo lý này nhưng có mấy ai làm được như Các chủ?
Không chỉ cần lực lượng khống chế nguyên khí nhập vi mà còn phải nhân lúc nguyên khí hội tụ, cuốn lấy lá cây, tạo ra không khí lưu động.
Nếu không tốn trăm năm rèn luyện thì không cách nào làm được tới mức này. Ngu Thượng Nhung quanh năm ỷ lại vào Trường Sinh Kiếm, sao có thể tốn thời gian luyện
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855762/chuong-371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.