Lộ Bình cảm thấy cực kỳ khó chịu. Hắn không ngờ Ma Thiên Các lại truy hỏi mấy chuyện này.
Thấy hắn do dự, Lục Châu vuốt râu nói: “Bản toạ có giao tình với Vân Thiên La, ngươi không cần lo lắng.”
Lô Bình ngẫm lại thấy cũng phải. Đại nạn của Cơ Thiên Đạo sắp đến, người ta còn không khẩn trương thì La Tông khẩn trương làm gì? Vả lại nếu Ma Thiên Các muốn làm loạn thì đã làm từ sớm, cần gì đợi tới bây giờ?
“Khoảng… khoảng ba mươi năm nữa.” Lộ Bình đáp.
Ba mươi năm… Lục Châu thầm suy nghĩ.
Cung Nguyên Đô tiêu hao trăm năm thọ mệnh nhưng thất bại.
Vân Thiên La tiêu hao khoảng bảy mươi năm vẫn chưa đột phá cửu diệp.
Nói cách khác, muốn đột phá cửu diệp phải tiêu hao ít nhất trăm năm thọ mệnh.
Đáng tiếc số người có thể dùng để tham khảo thật ít…
“Vân Thiên La vẫn còn đang bế quan?” Lục Châu hỏi.
“Vâng.”
Lục Châu chắp tay thở dài. “Người cố chấp, cũng phí công thôi.”
Tuổi thọ chỉ còn có ba mươi năm còn không từ bỏ. Cần gì chứ?
Lộ Bình dè dặt khom người nói: “Có lẽ ai vào bát diệp cũng muốn thử đột
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855892/chuong-401.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.