Lục Châu nói: “Ngươi có từng nghĩ tới, xung kích cửu diệp vốn cần phải tổn hao thọ mệnh không?”
Vân Thiên La nhướng mày, hai mắt toả sáng, sống lưng thẳng lên.
“Cơ huynh đã thử rồi?”
Vân Thiên La vẫn luôn một mình tìm kiếm phương pháp, mờ mịt lại không có người giao lưu trao đổi. Nếu hỏi trong Đại Viêm thiên hạ này ai là người có tư cách xung kích lên cửu diệp nhất thì đó chính là Cơ Thiên Đạo.
Vân Thiên La đột nhiên rất muốn biết vị Cơ lão ma trước mắt đã có tâm đắc và trải nghiệm gì.
Lục Châu bình tĩnh nói: “Đã thử.”
“. . .”
“Thọ mệnh tiêu hao rất nhanh, có lẽ… chỉ ngày mai thôi bản toạ sẽ nhập thổ vi an, hoá thành một nắm tro tàn cũng chưa biết chừng.” Lục Châu tự giễu nói.
Trong lòng Lãnh La và Phan Ly Thiên vô cùng kinh ngạc.
Dường như bọn họ đang nhìn thấy hai vị lão giả muốn mở ra cánh cửa bước vào cửu diệp, mà cuộc đối thoại này đã đẩy cánh cửa đó hé ra, thật sự hé ra chứ không phải chỉ là lý luận suông như trước đây.
Cho dù bên trong vẫn là một mảnh hắc ám…
Vân Thiên La giật mình rồi thở dài: “Hầy… Cơ huynh chớ có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855898/chuong-407.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.