Lục Châu vốn chỉ nhìn vào trận văn. Không phải bản toạ không bị ảnh hưởng, mà là bản toạ vốn không biết chơi cờ nha!
Vân Thiên La mỉm cười kẹp một quân cờ rồi đặt xuống.
Cạch!
Âm thanh hạ cờ rất thanh thuý, lần này hắn đặt quân cờ vào vị trí chính giữa bàn cờ.
Các đường vân trên trận văn đột nhiên nhập vào những đường ngang dọc trên bàn cờ, toát ra quang mang đại thịnh!
Cảnh vật chung quanh đều bị quang mang mạnh mẽ này che khuất.
Lục Châu ngẩng đầu lên, ngay sau đó chân mày hắn nhíu chặt.
Trước mắt hắn lúc này không còn là Vân Thiên La râu tóc bạc phơ nữa, thay vào đó là một hình ảnh hoàn toàn khác biệt ——
Đó là cảnh tượng một thiếu niên đang nhanh chóng trưởng thành, trải qua đủ loại cung bậc cảm xúc sướng vui hờn giận, ngọt bùi cay đắng, hắn khắc khổ tu hành.
Đây là…
Ý thức của Vân Thiên La!
Lục Châu nghĩ bộ phận ký ức bị thiếu kia của mình hẳn cũng đã dùng loại thủ đoạn này để phong ấn vào trong quả cầu thuỷ tinh. Điểm này đã được Ngu Thượng Nhung xác nhận.
Vân Thiên La đã phong ấn ký ức khi hắn xung kích
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/do-de-cua-ta-deu-la-trum-phan-dien/2855899/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.