Hôm đó, khi anh từ trên núi xuống, lập quẻ tìm hậu nhân Dương gia, đã tính ra rằng hiện nay người Dương gia rất ít ỏi. Mà lúc gặp được Dương Nhất Lạc, sau khi đã nói rõ danh tính, nhưng không nghe Dương Nhất Lạc nhắc đến những người khác trong Dương gia, anh đã đoán rằng nhiều khả năng Dương gia chỉ còn lại mỗi mình Dương Nhất Lạc.
Dương Nhất Lạc bày đồ cúng và nến trước mộ, dùng bật lửa thắp nến, sau đó lấy ba cây hương, kính cẩn thắp hương, sau đó cúi đầu trước bia mộ.
Dương Nhất Lạc đứng dậy, quay lại nhìn Dương Kỷ Thanh đang đứng phía sau mình.
Dưới đuôi tóc xoăn, đôi mắt của Dương Kỷ Thanh sâu thẳm, không còn vẻ nhàn rỗi thường ngày. Dương Nhất Lạc không thể thấy rõ cảm xúc bên trong, nhưng cậu cảm thấy Dương Kỷ Thanh đang buồn.
Năm xưa, khi gia chủ đời thứ ba của Dương gia, Dương Dư Lâm, qua đời, Dương gia chao đảo trong gió bão. Khi đó, Dương Kỷ Thanh chưa nhận chức gia chủ mà chuyển sang nắm giữ Thưởng Phạt Đường. Nhưng sau đó, Dương gia có thể thăng hoa, đứng vững ở kinh thành, phần lớn là nhờ Dương Kỷ Thanh ra tay, đánh bại những nhà đoán mệnh nổi tiếng ở kinh thành, từ đó Dương gia trở thành một gia tộc đoán mệnh nổi tiếng.
Dương Kỷ Thanh không quen biết những người Dương gia chôn trong mộ này, nhưng dù sao bọn họ cũng là hậu thế một dòng tộc, hơn nữa Dương gia năm xưa do anh chống đỡ, bây giờ lại chết chỉ còn một người con nuôi, Dương Kỷ Thanh sao có thể cảm
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028194/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.