Nhìn Dương Kỷ Thanh bóp cổ Nhậm Triều Lan và dùng sức đè hắn xuống quan tài, sự kinh hoàng của Dương Nhất Lạc khi thấy xác chết sống lại tan biến trong nháy mắt, thậm chí còn có chút thương hại đối với Nhậm Triều Lan.
Tuy nhiên, chủ yếu vẫn là lỗi của xác chết nam này, trông có vẻ cao ngạo và đoan trang, nhưng hành vi lại chẳng hề đứng đắn. Vừa sống lại đã trêu chọc lão tổ tông của cậu, gọi "nương tử" và "phu quân" một cách tùy tiện. Điều này không phải đã làm lão tổ tông của cậu nổi giận rồi sao?
Khoan đã! Phong bế quan tài là làm thế nào? Dương Nhất Lạc bối rối đi qua đi lại bên cạnh quan tài, sau đó ngơ ngác nhìn Dương Kỷ Thanh ở phía đối diện, "Phong ấn quan tài là đậy nắp quan tài lại phải không?"
Dương Kỷ Thanh buông Nhậm Triều Lan trong quan tài ra, mệt mỏi phất tay với Dương Nhất Lạc, "Thôi, tôi làm khó cậu rồi."
Dương Kỷ Thanh cũng không thực sự muốn phong Nhậm Triều Lan trở lại quan tài đá, sau khi bóp cổ một hồi để xả giận thì để hắn ra khỏi quan tài.
Quần áo và tóc tai của Nhậm Triều Lan rối bù, hắn ra khỏi quan tài đá, sau đó theo Dương Kỷ Thanh từ bệ đá đặt quan tài đi xuống, đứng yên trên khoảng đất trống trước bệ đá.
Dương Kỷ Thanh đứng trước mặt Nhậm Triều Lan, dùng đèn pin soi từ đầu đến chân hắn, sau đó lại đi quanh hắn một vòng, xác định hắn là xác chết sống lại nguyên bản, không bị hồn ma nào chiếm giữ thân
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028198/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.