"... Đều không phải người ngoài?"
Nhậm Kiều Kiều khẽ ngẩn ra, ánh mắt lướt qua Dương Kỷ Thanh đến Dương Nhất Lạc, châm chọc nói, "Nói như vậy thì, 400 năm trước, Dương gia và Nhậm gia chúng ta đã là người một nhà."
Nhậm Du đứng cạnh Nhậm Kiều Kiều, nhíu mày suy nghĩ rồi nói, "Nhưng trong gia phả Nhậm gia, không có ghi chép nào về việc chúng ta và Dương gia từng là người một nhà cách đây 400 năm."
Dương Nhất Lạc giơ tay hăng hái đáp lời, "Trong gia phả Dương gia cũng không có ghi chép nào về việc chúng ta từng là người một nhà với Nhậm gia 400 năm trước."
Nhậm Triều Lan ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn hai người của Nhậm gia, "Tôi nói là Dương Kỷ Thanh và Dương Nhất Lạc không phải người ngoài, còn các người thì... chưa chắc."
Nhậm Du gật đầu nói, "Điều đó thì không sai."
Nhậm Kiều Kiều: "..."
Dương Kỷ Thanh: "..."
Dương Nhất Lạc: "..."
Nhậm Kiều Kiều bước lên một bước, chắn trước người Nhậm Du, nhấc chân đi giày cao gót, giẫm mạnh lên mu bàn chân của Nhậm Du.
Nhậm Du kêu lên một tiếng đau đớn, ôm chân bị giẫm đau, hít hà, nhảy lò cò bằng một chân. Với chiều cao một mét tám, anh ta nhảy cẫng lên khiến mặt đất trong phòng khách rung lên.
"Nhậm tiên sinh, xin lỗi, Nhậm Du không biết ăn nói, ngài đừng để bụng." Nhậm Kiều Kiều nhìn Nhậm Triều Lan, cố gắng hoà giải.
Thân phận của Nhậm Triều Lan còn chưa được xác định, nhưng chính Nhậm gia là người chủ động đến để xác minh. Chưa bắt đầu xác minh, mà đã nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028200/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.