Đây có lẽ chính là chiến lược câu cá trong truyền thuyết — giới huyền thuật là hồ câu, người làm cho lão tổ tông cậu sống lại là con cá trong hồ đó, còn lão tổ tông của cậu chính là mồi câu chuyên dùng để bắt con cá đó.
"Nhưng... thuật sĩ đó vẫn còn sống chứ?" Dương Nhất Lạc không thể không hỏi.
"Chết rồi thì coi như hắn ta may mắn." Dương Kỷ Thanh hừ lạnh.
"Vậy nếu hắn ta chưa chết thì sao?"
Theo lời lão tổ tông của cậu, thuật sĩ đó đã động vào thi thể anh trước khi anh được chôn cất, điều này có nghĩa là thuật sĩ đó phải là người sống cách đây hơn 400 năm, trong điều kiện bình thường thì hắn ta hẳn là đã chết từ lâu. Tuy nhiên, thuật sĩ không phải là người bình thường, nếu hắn ta nắm giữ những phương pháp sống lâu cũng không có gì lạ. Hơn nữa, nếu thuật sĩ đó có thể làm lão tổ tông của cậu và Nhậm Triều Lan sống lại, thì việc sắp xếp cho bản thân hắn ta sống lại cũng không phải là việc khó. Nghĩ vậy, khả năng thuật sĩ đó còn sống là rất lớn.
"Tất nhiên là băm ra cho chó ăn." Dương Kỷ Thanh cười lạnh.
Dương Nhất Lạc không ngạc nhiên với câu trả lời của Dương Kỷ Thanh. Sau thời gian sống chung, cậu gần như đã hiểu tính cách của Dương Kỷ Thanh.
Dương Kỷ Thanh là người mà nếu bạn không động đến anh, anh sẽ vui vẻ với bạn, nhưng nếu bạn chọc vào anh, anh chắc chắn sẽ cắn chết bạn.
Dương Nhất Lạc chắp tay, trong lòng đã mặc niệm cho
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028208/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.