Dương Kỷ Thanh từ chối nhảy đôi cùng Nhậm Triều Lan, mà anh ở lại đội của các dì các bà, xoay người nhảy suốt một tiếng đồng hồ mới quay về.
Ba ngày sau khi giải quyết xong vụ Tần Triển Phong bị tìm người thế mạng, cuối cùng Dương Nhất Lạc cũng có một ngày nghỉ.
Ngày nghỉ là ngày vui vẻ của người lao động, nhưng từ ngày nghỉ này trở đi, liên tiếp nhiều ngày nghỉ sau đó, Dương Nhất Lạc cảm thấy có lẽ mình sẽ không còn vui vẻ nữa, bởi vì ngày nghỉ của cậu đều phải dành để chép "Quy tắc nhập môn Dương gia". Cuốn "Quy tắc nhập môn Dương gia" dày cỡ một đốt ngón tay, bên trong là những chữ in kiểu hiện đại, chép hai trăm lần cũng không biết đến bao giờ mới xong.
Dương Nhất Lạc ngồi ở trên bàn ăn bên cạnh bếp, sau khi chép một dòng vào sổ tay, ngẩng đầu nhìn về phía Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan đang ngồi trên sofa, ăn vặt xem TV, cậu cũng muốn nằm dài trên sofa, ăn vặt xem TV tận hưởng ngày nghỉ của mình.
"Sao lại nhìn tôi? Có chỗ nào trong sách không hiểu à?" Dương Kỷ Thanh vừa ăn khoai tây chiên, vừa nghiêng đầu nhìn Dương Nhất Lạc.
"Không phải không hiểu, chỉ là cảm thấy có chỗ trong sách hình như không đúng lắm." Dương Nhất Lạc tuy rất mong ước có ngày nghỉ nhàn nhã, nhưng không phải là cậu hoàn toàn không muốn học tập năng lực bói toán của Dương gia. Ngược lại, cậu rất khao khát năng lực của mình có thể tiến bộ hơn.
Cậu là đứa trẻ mồ côi bị bố
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028209/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.