Dương Nhất Lạc và vị gia chủ của Nhậm gia đứng ngoài cửa đã từng gặp nhau hai lần.
Năm đó, Nhậm Thiếu Trạch cũng dẫn theo Nhậm gia tham gia xử lý hậu quả của thôn ma Dương gia. Lần đầu tiên Dương Nhất Lạc gặp vị gia chủ này là ở thôn ma Dương gia. Hai năm trước, cậu trở lại thôn ma Dương gia khi oán khí đã lắng xuống, thu dọn di vật của Dương gia, trên đường trở về trấn thì tình cờ gặp lại Nhậm Thiếu Trạch một lần nữa. Sau đó, cậu cũng không gặp lại Nhậm Thiếu Trạch lần nào nữa.
"Dương Nhất Lạc, hai năm không gặp, gần đây thế nào?" Nhậm Thiếu Trạch nhìn Dương Nhất Lạc, cười hiền hòa thân thiết.
"Hai năm không gặp, gần đây tôi khá tốt." Dương Nhất Lạc gãi đầu trả lời.
"Tôi đến thăm Nhậm tiên sinh." Nhìn thấy Dương Nhất Lạc vẫn đứng ngẩn ngơ ở cửa mà không có phản ứng gì, Nhậm Thiếu Trạch giơ tay chỉ vào trong nhà, hỏi: "Anh ấy có ở nhà không?"
"À! Anh ấy có ở nhà." Dương Nhất Lạc cuối cùng cũng phản ứng.
Vừa mở cửa thấy gia chủ Nhậm gia đứng trước cửa nhà mình, đầu cậu trở nên trống rỗng, tưởng rằng đối phương đến tìm mình, làm cậu còn nghĩ rằng Nhậm Thiếu Trạch tìm mình có chuyện gì.
Hóa ra là đến tìm Nhậm Triều Lan, vậy thì hợp lý rồi! Trước đó Nhậm Kiều Kiều chưa thể xác định thân phận của Nhậm Triều Lan, tất nhiên Nhậm gia phải có động thái tiếp theo, bởi vì nếu Nhậm Triều Lan thật sự là lão tổ tông của bọn họ, thì đó là việc lớn liên quan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028210/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.