"Lão tổ tông, có chuyện gì xảy ra vậy?"
[Cậu ấy giết tướng công tôi, nên tôi phải tìm cậu ấy để đền bù.] Thẩm Uyển nhìn Giang Duệ tiếp tục nói: "May mà cậu ấy trông cũng khá, nên tôi đành miễn cưỡng để cậu ấy thay thế tướng công tôi."
Dương Kỷ Thanh cảm thấy, hành vi của Thẩm Uyển chẳng phù hợp chút nào với cái gọi là "miễn cưỡng" mà cô nói. Vừa gặp Giang Duệ, cô đã gọi "tướng công" rất nhiệt tình.
Nhưng mà trong sự nhiệt tình đó không có ý nghĩa yêu đương, Thẩm Uyển chỉ đơn thuần ưa thích ngoại hình của Giang Duệ. Khi cô yêu cầu thuật sĩ làm người giấy, cô chỉ đặc biệt yêu cầu về ngoại hình, cho thấy cô rất coi trọng vẻ ngoài của "tướng công". Giang Duệ quả thật có ngoại hình tốt, nên cô quyết định để cậu thay thế tướng công giấy đã chết yểu của mình.
"Thẩm Uyển cô nương, dù có lý do, nhưng việc cô bắt người sống thay thế người giấy để kết âm hôn với cô, như vậy là quá đáng đấy chứ?" Dương Kỷ Thanh vừa gõ ngón tay vào tay ghế sofa vừa nói.
Tướng công giấy, cô vợ giấy và người hầu giấy đều là những vai trò được định sẵn, giống như trò chơi đóng vai. Người giấy đối với âm hồn cũng như búp bê đối với người sống, vì phá hủy một búp bê mà bắt người khác kết hôn với búp bê thay thế, điều này rất quá đáng.
[Anh hiểu lầm rồi, tôi không có ý định kết âm hôn thật với cậu ấy, để cậu ấy làm tướng công thật của tôi.]
[Tướng công tôi vốn dĩ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028222/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.