"Anh đang làm gì thế?"
Dương Kỷ Thanh và Nhậm Triều Lan liếc nhìn nhau, sau đó cùng tiến đến vị trí ba cây cọc tre.
Đến gần ba cây cọc tre, hai người họ phát hiện đây là một trận pháp tụ âm đơn giản nhưng rất có hiệu quả. Trên cọc tre khắc đầy những phù văn tụ âm, thu thập âm khí của nghĩa trang, giam giữ chúng trong lưới dây đỏ ở trên đỉnh, để luyện hóa tấm bảng gỗ đen trên lưới.
Ánh sáng đèn pin trong tay Dương Kỷ Thanh lướt qua các phù văn trên cọc tre, rồi chuyển đến tấm bảng gỗ đặt trên lưới.
"Tấm bảng này không giống Lệnh Trảm." Dương Kỷ Thanh khẽ nhíu mày.
Lệnh Trảm trong tay anh và Lệnh Trảm mà Giang Tùng từng thấy đều có hình dạng mũi tên, mặt sau không có hình vẽ hay chữ. Nhưng tấm bảng gỗ trước mắt lại có hình dạng dài, tròn ở trên và vuông ở dưới, mặt sau không có chữ mà khắc một hình ảnh con cú đêm, rất khác so với Lệnh Trảm mà anh biết.
"Muốn lật qua xem không?" Dương Kỷ Thanh vẫn có chút không cam lòng. Anh không mong đợi lần này có thể bắt được chủ nhân của Lệnh Trảm, nhưng nếu tấm bảng này không liên quan gì đến Lệnh Trảm, anh sẽ cảm thấy khó chịu.
Tấm bảng trong trận pháp tụ âm không thể chạm trực tiếp, cần sử dụng vật không bị âm khí xâm nhập.
Trong núi hoang rất khó tìm vật như vậy, Nhậm Triều Lan nhặt một mảnh gỗ gần đó, rồi nhận lấy một viên đá nhọn, vẽ một chuỗi phù văn lên mảnh gỗ, tạo ra một pháp khí
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028223/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.