"Chắc cậu ta sẽ báo cảnh sát."
Nhậm Triều Lan đi tới bên cạnh Triệu Cận Đình, ngăn chặn hành vi bóp cổ mình. Dương Kỷ Thanh lập tức ngồi xổm xuống bên kia Triệu Cận Đình, điều tra tình huống trên người ông ta.
"Là nguyền rủa." Dương Kỷ Thanh nhíu mày: "Sao ông ta lại trúng nguyền rủa?"
Anh nhớ rõ khi gặp phải búp bê giấy nguyền rủa trong truân lung của biệt thự Triệu gia, anh em Cảnh gia bảo vệ Triệu Cận Đình vô cùng kín đáo, không để búp bê giấy nguyền rủa chạm vào ông ta. Trên xe cứu thương anh cũng kiểm tra tình huống của Triệu Cận Đình, lúc đó ông ta hoàn toàn không có dấu hiệu trúng nguyền rủa.
Dương Kỷ Thanh nghi hoặc, động tác trên tay không hề chậm trễ. Anh nắm lấy một tay Triệu Cận Đình, theo mạch cổ tay ông ta, nhanh chóng vẽ hai đạo phù văn trừ tà lên.
Phù văn ở trên cổ tay Triệu Cận Đình sáng lên, nhưng nhanh chóng trở nên mờ nhạt xám xịt. Những dòng chữ nguyền rủa giống như con kiến đen, bắt đầu lan ra khắp tay chân của Triệu Cận Đình.
Phù văn trừ tà không có hiệu quả? Dương Kỷ Thanh sửng sốt, sắc mặt lập tức ngưng trọng.
Phù văn trừ tà không có tác dụng, cho thấy nguyền rủa này tương đối lợi hại. Loại trình đồ nguyền rủa này chắc chắn không phải đến từ búp bê giấy nguyền rủa.
Trong truân lung của biệt thự Triệu gia, số lượng búp bê giấy nguyền rủa rất nhiều, khiến sức mạnh của từng lời nguyền đơn lẻ khá yếu, bởi vậy cần lượng lớn nguyền rủa chồng lên nhau mới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028283/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.