"Nhưng cuối cùng lại để người ta chạy thoát."
"Xế chiều hôm nay, ở buổi đấu giá, chúng tôi đã thuận lợi mua được miếng ngọc bội cao cổ Bệ Ngạn, nhưng không thể bắt được người của Trảm Tự Hội." Dương Kỷ Thanh chậm rãi nói: "Người của Trảm Tự Hội không tham gia buổi đấu giá, nhưng lại ở bên ngoài, cùng với Triệu Cẩn Đình, đã sớm bố trí một cái bẫy nhằm giết tôi, chuẩn bị lấy miếng ngọc bội Bệ Ngạn trên người tôi."
Dương Kỷ Thanh tỉ mỉ kể cho Trình Vũ nghe về cái bẫy mà Trảm Tự Hội đã bố trí cho anh.
Thực ra cái bẫy của Trảm Tự Hội bày ra cho Dương Kỷ Thanh rất đơn giản, đại khái là dẫn Dương Kỷ Thanh mang theo ngọc bội Bệ Ngạn tiến vào biệt thự Triệu gia, sau đó lấy truân lung vây giết.
Tuy nhiên, ở chi tiết dẫn Dương Kỷ Thanh vào cuộc bẫy, Trảm Tự Hội an bài tương đối cẩn thận.
Để không khiến Dương Kỷ Thanh cảnh giác,Trảm Tự Hội sẽ tỉ mỉ an bài người dẫn đường, Thôi Chấn Thư.
Bản thân Thôi Chấn Thư vốn không liên quan đến Trảm Tự Hội, nhưng là người quen của anh. luôn có thể làm cho người ta vô thức giảm cảnh giác, là quân cờ tốt nhất để dụ người vào bẫy.
Xế chiều hôm nay Thôi Chấn Thư đi xử lý ủy thác tại buổi đấu giá, chính là do Trảm Tự Hội an bài, vì để cho Thôi Chấn Thư ngẫu nhiên gặp được khi anh vừa rời khỏi hội trường đấu giá. Thời điểm này có thể đảm bảo rằng miếng ngọc bội Bệ Ngạn mới mua từ buổi đấu giá vẫn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028284/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.