"Đệt! Thứ này còn có thể lừa người nữa!"
Dương Kỷ Thanh một mình băng qua hành lang được vẽ đầy hình ảnh Thần Phật, đi đến cuối hành lang, đập vào mắt chính là một tòa địa điện rộng lớn.
Trong cung điện đèn đuốc sáng trưng, khắp phòng đều là ánh nến vàng rực, nhưng lại tràn ngập sự lạnh lẽo của âm khí.
Trên mái vòm và mặt đất của cung điện, vẽ đầy trận pháp câu hồn, giam giữ vô số oán quỷ đang gào thét, tập trung tất cả oán khí sát khi vào trung tâm của đài tròn.
Trên đài tròn ở trung tâm bày chín cỗ quan tài. Tám quan tài gỗ sơn đen được xếp thành vòng tròn, bảo vệ quan tài bằng ngọc đen cao nhất ở trung tâm. Quan tài ngọc đen mở nắp, bên cạnh nắp quan tài có một thanh niên mặc long bào, mặt mày tinh xảo nhưng vẻ mặt lại cực kỳ âm u.
Dương Kỷ Thanh dừng lại ở rìa trận pháp, ánh mắt quét một vòng trong cung điện, cuối cùng dừng lại trên người thanh niên mặc long bào.
Có hình có bóng nhưng không có sinh khí, là một xác sống. Xem ra người giấy lúc trước rất thành thật, nói cuối hành lang này có di thể Triệu Thừa Huy, quả thật anh đã nhìn thấy di thể của Triệu Thừa Huy ở đây.
"Triệu Thừa Huy." Dương Kỷ Thanh gọi thẳng tên đối phương.
"Loạn thần tặc tử, tên của trẫm sao ngươi có thể gọi thẳng?" Triệu Thừa Huy đứng lên, ánh mắt đầy sát khí nhìn Dương Kỷ Thanh.
"Vậy xin hỏi bệ hạ, vì sao gọi ta là loạn thần tặc tử? Ta phạm vào tội gì?"
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-menh-moc-sanh/3028299/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.