Trước khi rời khỏi từ đường, Ngũ Hạ Cửu phủi qua cánh tay bám đầy tro hương. Tuy tro hương đa bị phủi hết nhưng vẫn lưu lại chút mùi.
Thời điểm sửa sang lại ống tay áo, Ngũ Hạ Cửu giơ sát tay vào chóp mũi ngửi một cái, phát hiện mùi hương này khá quen thuộc, cẩn thận nhớ lại, thì ra là mùi giống với mùi hương ở chùa Vạn Tân.
Cháu trai Hoàng Tài Phóng – Hoàng Kế Hành, cũng chính là ông Hoàng từng gặp gỡ trò chuyện ở chùa Vạn Tân, cả làng Phật bây giờ cũng chỉ còn một mình ông ta là người chế tạo hương.
Xem ra hương Phật bên trong làng, nguồn gốc của tro hương đều bắt đầu từ cùng một chỗ.
Không nghĩ nhiều nữa, Ngũ Hạ Cửu sửa sang xong ống tay áo, thả tay xuống, đi ra cùng ba người A Miêu.
Trước khi bước ra khỏi ngạch cửa từ đường, cậu thoắt quay người lại cẩn thận nhìn cửa gỗ đóng chặt.
….
Tư thế đi đường của Mễ Thái có hơi ‘bựa’, may mà trên đường trở về không gặp phải ai cả.
Đợi khi về đến căn nhà hai tầng, đám Hoàng Nha cũng chưa trở lại, trong nhà vắng tanh vắng ngắt.
Mễ Thái thấy vậy, vừa vào trong nhà đã nhảy tưng tưng lên:
“Mau mau, cái này trả cho cậu!”
Cậu ta thò tay nhanh nhẹn lôi cái đuôi rùa ra, nhét thẳng vào tay Ngũ Hạ Cửu, lau mồ hôi nói:
“Thật sự không dám nói dối, đời này không ngờ sẽ phải làm cái hành động này…”
"” Đồng ý với tôi là sẽ không có thêm lần nào nữa.”
Nếu không chắc chắn cậu ta sẽ khóc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doan-tau-luan-hoi-khoi-dong-lai-khong-gioi-han/2180860/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.