Khi Dư Tu Bách đạp lên không trung, chuẩn bị ném tiểu cô nương đẩy lên, nhưng hắn không biết tại sao tiểu cô nương lại phản ứng nhanh như vậy, ôm chặt lấy eo hắn, nhất định không
chịu buông ra.
Thiếu niên tuy bị đẩy xuống vực, nhưng trên tay vẫn nắm chặt thanh đao.
Dư Tu Bách ôm lấy tiểu cô nương, muốn thử một phen, hắn cắm thanh đao vào vách đá. Độ dốc của Hoa Nhai cốc hiển nhiên vượt quá sức tưởng tượng của hắn, thanh đao thép tuy được chế tạo cẩn thận trong quân doanh nhưng hoàn toàn không thể cắm lọt vào vách đá, dùng hết sức lực cũng chỉ lưu lại những vết xước màu xám nhợt nhạt.
Dư Tu Bách đành phải từ bỏ ý định này, chỉ có thể cố gắng hết sức để khống chế cơ thể của mình rơi xuống nơi có những tán cây để giảm thiểu thương tổn. Một tay che chở tiểu cô nương, một bên mượn lực để khống chế cơ thể.
Điều làm thiếu niên giật mình chính là càng rơi xuống, vách đá Hoa Nhai cốc so với tưởng tượng lại càng khác biệt rất lớn, bên trên vách đá dựng đứng và nhẫn nhụi, từ trên vách đá rộng chỉ có thể nhìn thấy lát đát mấy nhánh cây, mọc một khoảng rất xa nhau. Nhưng càng rơi xuống, một số loài thực vật sinh trưởng bên dưới lại khác biết rất lớn, rậm rạp hơn nhiều so với vách đá phía trên.
Nhưng đó cũng chỉ là so sánh.
Điều này đã tạo điều kiện thuận lợi cho Dư Tu Bách dùng lực để đưa “Tiểu biểu muội" Nguyên Sắt Sắt an toàn rơi xuống xuống giữa hồ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doat-truc-ma-ban-qua/58482/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.