Sắc mặt của lão phu nhân, đặc biệt là Trần di nương và Thẩm Nghiên Tâm cực kỳ đặc sắc, những lời này của phu nhân nghe như đang khiển trách Thẩm Nghiên Tịch, nhưng từng chữ một xuất khẩu không khác gì từng cái bạt tai vang dội, ‘bặc bặc bặc’ lưu loát thanh thúy đánh thẳng lên mặt các nàng!
Vệ thị và Thẩm Nghiên San càng rụt người lại, tiến cũng không phải mà lui cũng không xong, chỉ hận không thể chặn tai bịt mắt, cái gì cũng xem như không nghe không thấy.
Lẳng lẽ ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghiên Tịch đã đứng lên, một thân liễu yếu đào tơ đu đưa theo gió, bộ dáng điềm đạm đáng yêu này rơi vào trong mắt hai mẹ con họ nhìn sao vẫn cảm thấy hàn lạnh băng giá, như ác quỷ ngẩng đầu đang bổ nhào về phía các nàng.
Trái tim Vệ thị cuồng loạn nảy lên, sợ hãi cúi thấp đầu, sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh đầm đìa.
Nàng đột nhiên cảm thấy hối hận vì sao lại phải theo lão phu nhân đến đây, rõ ràng nên cái gì cũng không được, chẳng lẽ các nàng thật sự muốn nhìn bộ dạng chật vật ủy khuất của Nhị tiểu thư khi bị ức hiếp, giáo huấn, khiến trách?
Nàng thật sự bị oán hận làm mờ đôi mắt, rõ ràng… rõ ràng nên đi theo nịnh nọt phu nhân mới đúng!
San Nhi hiển nhiên phải theo Tam tiểu thư qua phủ Anh Dũng Hầu, mà không quản Tam tiểu thư hay Nhị tiểu thư đều là nữ nhi của phu nhân, cho dù phu nhân không phải rất thương Nhị tiểu thư, nhưng nếu có ai đến gây sự
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-phi-cua-vuong-gia-yeu-nghiet/995920/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.