"Yên nhi."
Vừa thấy được Ly Yên, đôi mắt nữ tử áo trắng tràn đầy vui mừng, không khỏi khẽ gọi ra tiếng.
Ly Yên nghe thấy tiếng gọi liền nhìn lại, chăm chú nhìn vào cặp mắt dịu dàng kia, chậm rãi cười, trêu ghẹo nói:
"Thực nhanh, xem ra môn gia chúng ta mỗi người đều là kỳ tài luyện võ!"
"Lưu Ly, ngươi biết nàng?"
Thượng Quan Dương thấy thế liền lên tiếng hỏi, chung đụng mấy tháng, rốt cuộc Ly Yên không cũng chịu nổi hắn một tiếng cô nương hai tiếng cô nương, trực tiếp để hắn gọi Lưu Ly, thay về nữ trang lại gọi Ly Yên.
Ly Yên hếch mày, nhớ tới động tác của bọn họ lúc nãy, chẳng phải là muốn đánh một trận?
"Giới thiệu cho ngươi một chút, đây là tỷ tỷ của ta Mộc Vi Ngưng, hai người vừa rồi là muốn đánh một trận sao?"
Thản nhiên nói ra thân phận của Mộc Vi Ngưng, Ly Yên không sợ Thượng Quan Dương tiết lộ ra ngoài, vì hắn khinh thường làm chuyện này.
Biết được thân phận Mộc Vi Ngưng, Thượng Quan Dương ngẩn người, ngay sau đó khôi phục thái độ như bình thường.
Ánh mắt Ly Yên dao động trên thân hai người, Thượng Quan Dương hơi áy náy.
"Vừa rồi chúng ta có chút hiểu lầm, ta không cố ý mạo phạm tỷ tỷ ngươi."
"Yên nhi, cây sáo ngọc của muội ở chỗ hắn, tỷ nghĩ là muội xảy ra chuyện gì."
Mộc Vi Ngưng nhìn cây sáo ngọc đang lóe sáng bên hông hắn, nói.
Ly Yên thuận thế nhìn Vi Ngưng, cau mày, trực tiếp rút cây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/doc-sung-vuong-phi/1789782/chuong-c51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.