Cảm giác mất mà có lại được, Sesshomaru đã từng trải qua, nhưng chưa bao giờ mãnh liệt như vậy, sâu sắc như vậy.
Hắn mạnh mẽ ôm người kia vào lòng, dùng sức mạnh khắc sâu vào xương tủy. Sesshomaru không thể không thừa nhận, giữa hai thời đại nàng đã chọn hắn, khiến hắn vô cùng vui vẻ và may mắn. Hắn biết tính cách của Aoko, muốn nàng lựa chọn điều gì thật khó, nhất là sau khi nàng chuyển thế luôn năm lần bảy lượt phủ nhận tình cảm của bọn họ.
Nhưng nàng đã lựa chọn hắn, điều này nháy mắt đã lấp đầy chỗ trống trong đáy lòng hắn.
Aoko cũng biết, chuyện này không chỉ là khảo nghiệm của Kagome, mà còn là khảo nghiệm của chính nàng. Sau khi Kagome ý thức được tầm quan trọng của Inuyasha, nàng đã thành công. Còn Aoko, mặc dù cho tới giờ luôn biết tầm quan trọng của
Sesshomaru trong lòng mình nhưng lại khó đưa ra lựa chọn.
Cho đến khi, nàng nói ra câu kia.
“Sesshomaru, ta muốn ở bên cạnh chàng.”
Lòng của nàng, rốt cuộc đã thay nàng lựa chọn.
“Thật xin lỗi Sesshomaru, để chàng đợi lâu như vậy.”
Aoko thuận theo tựa vào đầu vai hắn, ôm lấy cổ hắn : “ Sesshomaru, chúng ta ở bên nhau đi.”
“Ừ.”
Hai người im lặng ôm nhau bên cạnh giếng ăn xương, vài người trốn trong rừng cây cười hắc hắc, lúc này mới tự rời đi.
Hai người nắm tay nhau đi tới sơn động, pháp sư Midoriko đang tựa người vào tượng đá nhìn chằm chằm cửa động, hai người vừa tiến vào nàng đã nhìn thấy. Nàng thấy hai người nắm chặt tay nhau, khóe môi nhếch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-nhan-inuyasha-vinh-hang-khong-ton-tai/426049/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.