Đã một tháng rồi.
Aoko ngơ ngác nhìn bóng cây u ám ngoài cửa sổ, lát sau lại vùi mặt vào giữa hai đầu gối.
Nàng còn nhớ rõ ánh sáng chói mắt ngày đó, chỉ một khoảnh khắc toàn bộ cảnh tượng xung quanh đã thay đổi, nàng trở lại đền thần nhà Kagome năm trăm năm sau. Đền thần bằng gỗ đỏ sừng sững trước mắt, nàng ngơ ngác nhìn nó, buồn bã vô cùng.
Kagome chạy từ trong nhà ra, nắm lấy tay nàng bối rối đến nỗi nói năng lộn xộn : “Tiền bối, giếng ăn xương biến mất rồi, không phải, là không thể đi tới thế giới kia nữa. Tiền bối, sau khi Inuyasha đưa em về đây liền biến mất, hắn đi đâu rồi, chúng ta có phải…không bao giờ…gặp lại bọn họ nữa không…”
Aoko áp chế khổ sở trong đáy lòng, mờ mịt mở miệng : “Tôi không biết…”
Cả người Kagome như bị rút hết sức lực, ngồi sụp xuống đất, ánh mắt trống trơn, nước mắt không tự chủ tràn ra.
Aoko cũng muốn khóc, nhưng nàng không dám, nàng sợ một khi khóc sẽ không thể dừng được. Nàng vẫn nghĩ rằng nếu có thể cứu linh hồn tỷ tỷ từ trong ngọc tứ hồn ra ngoài, tất cả mọi việc sẽ tốt lên. Nàng và Sesshomaru cũng có thể im lặng vượt qua khoảng thời gian cuối cùng này.
Nhưng có ai biết được, bánh xe vận mệnh vĩnh viễn không quay theo ý người muốn.
Sau khi ngọc tứ hồn biến mất, nàng và Kagome bị cưỡng ép trở về thời đại của mình. Lúc ấy sở dĩ hai người có thể xuyên qua thời không là nhờ năng lực của ngọc tứ hồn, bây giờ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-nhan-inuyasha-vinh-hang-khong-ton-tai/426050/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.