Khi Bạch Quân Nhiên cùng Tiêu Hà cưỡi ngựa vừa cười vừa nói trở về đến Bạch phủ lại không ngờ nhận được tin báo có khách đến.
Người này khoảng hai mốt, hai hai tuổi, vóc người cao gầy kiện mỹ (khỏe đẹp cân đối),trên người mặc một bộ quần áo màu xanh, dáng đứng hiên ngang ngạo khí (kiêu ngạo, thái độ kiêu kỳ),mái tóc đen mượt được buông thả sau gáy, mà ngay cả một chiếc trâm cài tóc cũng không hề đeo.
Mặc dù ngũ quan nàng nhìn tinh tế xinh đẹp, nhưng giữa hai đầu lông mày lại mang theo mấy phần khí phách, ngay cả da cũng không giống với làn da trắng noãn của những cô nương gia đình bình thường mà là một màu bánh mật khỏe khoắn.
Khi nàng quay đầu lại, trên mặt không khỏi nở nụ cười vui mừng.
“Lạc Du?”
“Nguyên Soái!”
Hai người trên mặt đều nở nụ cười cửu biệt trùng phùng vui sướng, rõ ràng đây là thời đại nam nữ thụ thụ bất thân vậy mà bọn họ lại giống như huynh đệ tốt ôm chầm lấy nhau, vỗ vỗ lưng của đối phương.
“Nguyên soái, ta nhớ người chết đi được.”
Cô gái này chính là Trần Lạc Du, ở trong quân đội của Bạch gia nổi tiếng là một quân y y thuật vô cùng cao minh.
Sau khi hai người một phen vui sướng gặp lại nhau, Bạch Quân Nhiên bắt đầu hỏi thăm chuyện tình trong quân doanh.
“Hổ Tử cùng Nhị béo bọn họ đều rất nhớ huynh, còn có đám đầu bếp Hỏa đầu quân ngày ngày chuẩn bị sẵn rượu ngon thịt ngon, chỉ chờ Nguyên soái trở về là sẽ mở tiệc thịnh soạn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-phong-hoa-chuc-tre-muoi-nam/175295/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.