Bạch Quân Nhiên trở lại kinh thành có mấy ngày, ngày thường trong triều có một số võ tướng giao hảo thân thiết với Bạch gia đều tấp nập sai người tới mời đến phủ nói chuyện, ôn lại chuyện cũ.
Trong số họ có mấy vị tướng quân đều là thuộc hạ trước kia của Bạch lão thái quân, bọn họ cũng đều là trưởng bối nhìn Bạch Quân Nhiên từ nhỏ mà lớn lên. Mặc dù hắn bây giờ thống lĩnh tam quân nhưng đối với mấy vị thúc thúc bá bá có ân với mình từ trước này, hắn đều rất kính trọng.
Sáng sớm hôm sau, dùng xong bữa sáng hắn liền dẫn theo Tiêu Hà xuất môn.
An bài tốt tất cả mọi việc trong phủ, giống như mọi ngày Mặc Lan lại bồi Bạch lão thái quân một hồi nói chuyện cho đến lúc cơm trưa dùng xong, chờ Lão nhân gia ngủ say, nàng lại rón rén từ trong phòng Bạch lão thái quân đi ra.
Đi ngang qua hậu viện thì mơ hồ nghe thấy giọng mấy người nói chuyện phiếm với nhau.
Mới đầu tưởng là mấy người hầu trong phủ tụ tập trò chuyện nên nàng liền không quan tâm, chỉ cho đến khi nghe được hai từ 'Nguyên soái', bước chân mới dừng lại.
Theo hình vòm cửa đi vào bên trong thì nhìn thấy, không phải ai khác đang ngồi ở bàn đá phía trước mà chính là thuộc hạ của Bạch Quân Nhiên dẫn theo về.
Bởi vì hôm nay trường hợp cũng không thích hợp để bọn họ ra mặt, cho nên Bạch Quân Nhiên liền để mấy người này lại trong phủ.
Mặc Lan bình thường cũng không có thói quen nghe lén người khác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-phong-hoa-chuc-tre-muoi-nam/175297/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.