Nửa tháng sau, đại tướng quân hồi kinh, giữa tiếng hoan hô đón rước, ta dường như thấy Lâm tiểu thư. Gần một năm rồi, Ngô thiếu gia chưa từng gửi một bức thư về cho phu nhân và lão gia, chẳng lẽ như phu nhân từng nói — đã đoạn tuyệt hết thảy?
Tin tức mới theo chân tướng quân lan khắp phố phường, khách trong Xuân Hàn trai bàn tán sôi nổi.
Trận chiến kéo dài gần nửa năm, đại thắng thuộc về triều đình, mà quốc khố lại tổn thất chẳng đáng kể. Lâm gia nhị phòng ở Tế Nam, vì vận động hành lang, đã dâng lên gần như toàn bộ gia sản, nhờ vậy được phong làm hoàng thương.
Người phá trận đầu, dùng mưu chí đục thủng phòng tuyến Bắc La, chính là một mưu sĩ trong phủ tướng quân. Về sau, hắn được phong hiệp lĩnh, dẫn quân c.h.é.m đầu thủ lĩnh Cáp Tát Khắc, liên tiếp lập công. Chỉ đến khi hồi kinh tấu công, triều đình mới biết:
Kẻ đó vốn là con trai của tội quan bị lưu đày tới Ninh Cổ Tháp, vì hiếu đạo mới theo gia quyến đến Ninh An thành.
Hoàng thượng cảm kích hắn trung quân ái quốc, anh dũng hiếu đễ.
Lại có người tâu: vụ án năm xưa khiến Ngô Đức Văn chịu tội, kỳ thực là vụ án oan, ông ta thậm chí không phải đồng phạm chính. Từ khi bị lưu đày đến Ninh An thành, trải qua nhiều cục vụ, đều được đánh giá xuất sắc; vào thư viện giảng dạy càng tận tâm tận lực, thường giúp dân đọc sách, viết thư, giải khó, có công khai hóa nơi biên cương.
Hoàng thượng long nhan hân hoan, ban
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-vu-hoa-xuan-han-luu-thien-thanh/2885870/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.