Nhiều năm sau, khi ta đã tóc bạc da mồi, ngồi trên ghế thái sư, nghe cháu gái vừa từ chuyến du học trở về kể:
“Bên bờ Nam Hải, phong cảnh thật sự khiến người động lòng.”
Ta đặt quyển sổ sổ xuống, nhìn gương mặt rạng rỡ của nó, mỉm cười đáp:
“Ta biết, ta từng tới rồi.”
Nó ngạc nhiên:
“A, bà từng đến xa như thế sao?”
Lão đầu ngồi cạnh hừ một tiếng:
“Hừ, bà cháu nhà ngươi lợi hại lắm. Từng tới Lưu Cầu mua da thú, lên tận Nga quốc buôn lụa, bỏ mặc ta thân già trơ trọi nơi đất lạnh Ninh Cổ Tháp…”
Thanh âm bên tai dần mơ hồ, bóng người trước mắt cũng nhòe đi. Ta thiếp đi, dường như trở về ngày hôm ấy.
---
Trời quang mây tạnh, Ninh An thành tràn ngập tiếng hò reo. Trong dòng người, ta không nhìn nhầm — chính là Lâm tiểu thư.
Tối ấy, ngồi trong hàng khô nghe tiểu nhị kể chuyện, trong lòng ta sinh nghi, rồi Hải Hải đến báo: có tiểu thư muốn gặp ta — người giải nghi hoặc đã đến.
Bắc La gồm bảy bộ, tuy không lập quốc, nhưng nhiều năm qua dựa vào bộ Cáp Tát Khắc, chiếm cứ thượng du Ô Lạp, rải rác dọc biên giới Bắc, tựa xích khóa gông xiềng, rắp tâm xâm lấn. Các bộ tổ chức nghiêm ngặt, tác chiến dũng mãnh, phối hợp chặt chẽ, không có bài lệnh bằng khoáng vật đặc biệt, khó lòng xâm nhập.
Ngày lập đông, tướng phủ bất ngờ nhận tin có đám thích khách giả dạng thương nhân lẻn vào biên giới, nếu đánh úp thành công ở Ô Lạp, có thể dùng thân phận bọn họ trà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/dong-vu-hoa-xuan-han-luu-thien-thanh/2885871/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.